Tản văn
-
Thương chảo gừng rim của bà
Năm nào cũng vậy, cứ mỗi độ giáp Tết, lòng tôi lại rộn ràng như có hội. Giữa bao bộn bề thường nhật, vẫn có một niềm mong chờ tôi chẳng thể gọi tên. Tôi thèm cảm giác sum họp, thèm cả mùi vị của tuổi thơ. Ai đó từng nói, còn có gia đình là còn có Tết. May mắn thay, tôi vẫn còn điều ấy. Tôi mở lại cuốn album cũ, những tấm ảnh đã ngả màu theo năm tháng. Lũ trẻ ngày nào xúng xính áo mới bên hàng vạn thọ. Con đường dẫn vào sân từng rợp hoa huệ mưa, nay đã vắng bóng, chỉ còn mai vàng…
-
Tóc dài ơi!
Lâu rồi, tôi mới dành cho chính mình vài giây phút thư thái. Lâu rồi tôi mới cho bản thân một cơ hội va chạm với thế giới bên ngoài. Ngước lên nhìn bầu trời cao vời vợi, từng đám mây trôi dạt về một nơi nào đó, lòng bỗng bình yên đến lạ. Tôi hiểu hơn ai hết tâm tư không tốt, nhìn đâu cũng thấy bất an. Và những ngày này, tâm tư của tôi quả nhiên là không tốt. Tôi nghe trong gió, tiếng chuông chùa thâm trầm, lan xa. Mọi khổ hạnh tự nhiên trôi tuột. – M hả? Có phải em không? Tôi quay mặt…
-
Cây trứng cá bên hiên nhà
1. Ở thành phố nhộn nhịp, công việc bận rộn tưởng như không có chỗ cho những thảnh thơi, thế nhưng cứ mỗi khi có ca từ ngân vang lên ở một vài con hẻm nhỏ, tâm hồn tôi lại không khỏi xốn xang. “Bẻ một nhành cây nhành cây trứng cá Để khi vô trường chia trái cho nhau Hương trái mê ly, hai đứa xù xì Cô giáo phạt quỳ em lệ hoen mi…” À, tôi vừa gõ lên google từ khóa tìm kiếm bẻ một nhành cây nhành cây trứng cá. Thưở ấy tôi vẫn thường được nghe bài hát này trên chiếc radio của ông bà,…